CÂU CHUYỆN XEM TIỀN KIẾP TẠI HỘI HUYỀN VI HỌC
Tôi sinh ra và lớn lên trên vùng đất trung du Phú Thọ, nơi những ngọn đồi chè xanh chập trùng nối tiếp nhau và những ngôi làng nhỏ nằm lặng lẽ dưới chân núi, những điệu hát Xoan và tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương là di sản ở nơi đây. Cuộc đời tôi từng trôi qua bình dị như bao người khác, cho đến khi một biến cố xảy ra, khiến cho mọi hướng đi của số phận bỗng chốc đổi chiều. Năm 2018, trong một chuyến công tác khi tôi còn đang làm việc trong quân đội, tai nạn bất ngờ ập đến. Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi sau một cú ngã chừng 5 mét qua cửa xổ, tôi mất đi mãi mãi khả năng đi lại vì chấn thương cột sống. Sau thời gian điều trị tại bệnh viện và những tổn thương trên cơ thể, tôi cảm thấy như cả thế giới trước mắt mình chìm vào một màu đen đặc quánh. Tương lai sự nghiệp tôi hằng phấn đấu, những dự định, những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ, tình yêu dang dở, hạnh phúc gia đình… tất cả dường như bị cắt ngang đột ngột. Khổ đau như nhấn chìm thân tâm tôi xuống đáy vực sâu thăm thẳm.
Những ngày tháng sau đó là chuỗi dài của sự hoang mang và tự vấn. Tôi luôn tự hỏi: vì sao những điều không may lại xảy đến với tôi? Vì sao có những con người phải mang trên thân thể mình những nỗi đau thể xác triền miên? Những khiếm khuyết trên thân xác của họ, đui mù, câm điếc, bại liệt… và tai nạn, bệnh tật luôn có thể sảy đến bất kỳ khi nào? Nếu mọi thứ chỉ đơn giản là “thiếu may mắn”, thì câu trả lời ấy quá hời hợt đối với những khổ đau sâu sắc của đời người. Có điều gì đó vô hình tiềm ẩn nguyên nhân ở phía sau hay không? Chính từ những câu hỏi không lời đáp ấy, tôi bắt đầu tìm đến thế giới tâm linh. Ban đầu, tôi tìm hiểu về Đạo Mẫu, hy vọng những nghi thức cúng lễ và cầu khấn có thể mang lại sự chữa lành nào đó cho thân và tâm tôi. Sau đó, tôi bước sang tìm hiểu Phật giáo, chăm chú học và nghe về giáo lý của Đức Phật về nghiệp quả, luân hồi về nguồn gốc của khổ đau, và con đường để chúng sanh diệt khổ. Những lời dạy ấy rất sâu sắc và trí tuệ, nhưng trong lòng tôi vẫn còn một khoảng trống: làm sao để thực chứng, làm sao để biết rằng những điều ấy không chỉ là giáo lý? Rồi tôi lại lắng nghe những bài giảng của Chúa Giê-su, về tình yêu thương vô điều kiện của Thiên Chúa với con người. Tôi lắng nghe và cũng học cách yêu những điều Chúa yêu, và tránh xa những điều Chúa ghét tập học những người Kitô hữu. Nhưng càng đi sâu, tôi lại càng cảm thấy một lớp sương mờ bao phủ tâm trí. Những giáo lý đều đẹp đẽ, nhưng đối với tôi khi ấy, tất cả vẫn còn rất mông lung. Cho đến một ngày, trong lúc lướt mạng xã hội, tôi vô tình biết đến Hội Huyền Vi Học. Điều khiến tôi chú ý không phải là giáo lý không thôi, mà là lời khẳng định rằng Hội Huyền Vi Học có thể chứng nghiệm trực tiếp sự hiện diện của thế giới vô hình, của các đấng linh thiêng để giúp người giải khổ và tất cả đều được thực hiện miễn phí, không vụ lợi. Dù ở bất kỳ nơi đâu trên thế giới, người ta vẫn có thể tham gia thông qua online: Facebook, Messenger, Zalo – trực tuyến qua các trang mạng xã hội. Khi mới biết Hội tôi không vội tin ngay. Thay vào đó, tôi thử đưa vài người tôi quen đến trải nghiệm. Tổng cộng khoảng mười người. Họ được Hội viên Hội Huyền Vi Học giúp xin ấn chứng từ đấng mà họ tin tưởng thờ phượng. Điều kỳ lạ đã xảy ra, từng người một, được Hội viên hướng dẫn cách cầu nguyện khi họ đang chắp tay trước chán thì có thần lực đến và được kéo mở tay rộng ra, họ đều nói rằng họ cảm nhận được một nguồn năng lượng lạ, như có sự hiện diện của một điều gì đó thiêng liêng mà trước đây họ chưa từng biết đến. Còn tôi thì không. Tôi không có ấn chứng nào, cũng không cảm nhận được điều gì rõ rệt. Nhưng chính điều đó lại khiến tôi bắt đầu tin. Bởi khi quá nhiều người trải nghiệm những điều tương tự, tôi hiểu rằng có lẽ thế giới tâm linh thực sự tồn tại, chỉ là tôi chưa đủ duyên để chạm đến. Từ đó, trong lòng tôi bắt đầu nhen lên một niềm say mê kỳ lạ. Tôi cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa dẫn đến con đường giải thoát khỏi khổ đau, một con đường mà không một cuốn kinh sách nào có thể diễn tả trọn vẹn. Tuy vậy, tôi vẫn nghĩ rằng cơ hội của mình rất xa vời. Hội ở tận nước Mỹ, còn tôi ở Việt Nam. Khoảng cách ấy tưởng chừng như không thể vượt qua. Rồi đến năm 2023, khi cha tôi qua đời, trong căn phòng nơi ông vừa trút hơi thở cuối cùng, một con chim nhỏ bất ngờ bay vào cửa sổ. Nó đậu lại trong phòng, nằm yên ở đó như thể không muốn rời đi. Khoảnh khắc ấy khiến tôi rùng mình. Trong lòng tôi dấy lên một câu hỏi: điều này có ý nghĩa gì? Tôi cảm thấy mình phải tìm đến tâm linh để hiểu. Và thật may mắn, trong lúc tìm kiếm trên mạng xã hội, tôi biết đến cô Diệu Huyền trên Facebook. Chính cô là người đã giúp đỡ tôi giải đáp và còn cho tôi tham gia vào những lớp học hàng tuần của Hội. Từ đó, hành trình của tôi với Hội Huyền Vi Học bắt đầu. Một hành trình không chỉ để tìm hiểu về tiền kiếp mà còn là hành trình đi sâu vào bản chất của khổ đau, của nghiệp lực và của chính linh hồn tôi.
Trong một buổi sinh hoạt huyền bí của Hội Huyền Vi Học, thông qua sự hướng dẫn của cô Diệu Huyền và sự giúp đỡ của một hội viên tôi được xem lại tiền kiếp. Đấng thiêng liêng ở Hội chúng tôi gọi là “Thượng đế” ngài cho tôi biết rằng tai nạn khiến tôi mất khả năng đi lại trong kiếp này. Đó là kết quả của một nhân duyên đã được gieo từ tiền kiếp. Trong thời kỳ chiến tranh của một kiếp trước, tôi từng là một người lãnh đạo có chức quyền. Khi ấy, tôi sống trong hào quang của địa vị và quyền lực. Nhưng cùng với quyền lực ấy là một tâm tính kiêu căng và ngã mạn, tôi luôn cho rằng mình đúng, không lắng nghe sự đóng góp của những người xung quanh, rằng quyết định đều là tối thượng. Những tù nhân chiến tranh, những người bị giam giữ dưới quyền cai quản của tôi, đã phải chịu những hình phạt hà khắc. Họ bị cùm kẹp, bị giam hãm, phải chịu đựng những đau đớn của thân xác và sự tuyệt vọng của tự do bị tước đoạt. Thượng đế cho tôi biết rằng: những gì họ đã phải chịu đựng đau đớn khi ấy, hôm nay thân thể của tôi đang trả nghiệp cho kiếp sống đó. Khi nghe điều này, trong lòng tôi dâng lên một cảm giác vừa bàng hoàng vừa lặng lẽ chấp nhận. Nghiệp quả, hóa ra không phải là một khái niệm xa vời trong kinh sách, mà là một dòng chảy âm thầm xuyên suốt qua nhiều kiếp sống. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Thượng đế cũng cho biết rằng trong một kiếp sống khác, tôi từng là một người đàn ông hào hoa, tài tử được nhiều phụ nữ yêu mến. Nhưng thay vì trân trọng tình cảm chân thành ấy, tôi lại xem tình yêu của họ như một trò vui thoáng qua. Cô Diệu Huyền nói với tôi rằng trong kiếp sống ấy, có một người phụ nữ đã phải chịu nhiều đau khổ vì tôi. Khi tôi rời đi, cuộc đời của cô ấy rơi vào cảnh bơ vơ và điêu đứng. Những nhân duyên tình cảm của kiếp này vì thế cũng mang theo những sợi dây nghiệp lực từ quá khứ. Quả thật, khi nhìn lại cuộc đời mình, tôi thấy những lời ấy không phải là điều vô căn cứ. Trong kiếp sống hiện tại, tôi cũng là một sĩ quan trong quân đội, giống như một sự lặp lại kỳ lạ của quá khứ. Tôi cũng từng có một mối tình kéo dài tám năm với một cô gái làm trong ngành y tế. Chúng tôi đã đi cùng nhau qua nhiều năm tháng của tuổi trẻ, cho đến khi định mệnh rẽ lối và mỗi người bước về một hướng khác. Sau này, tôi cũng gặp gỡ nhiều người phụ nữ khác. Có người chỉ thoáng qua như cơn gió, có người dành cho tôi tình cảm thật lòng. Nhưng những mối quan hệ ấy dường như luôn mang theo những phiền não, những trăn trở khó gọi thành tên. Khi nhìn lại tất cả dưới ánh sáng của câu chuyện tiền kiếp, tôi bắt đầu hiểu rằng những tính cách từ quá khứ, sự tự tôn, sự vô tâm trong tình cảm dường như vẫn còn đeo bám tôi trong kiếp sống này. Trong buổi soi tiền kiếp hôm ấy, cô Diệu Huyền cũng nhắc nhở tôi rằng điều quan trọng không phải là biết để trách móc quá khứ, mà là biết để sám hối và chuyển hóa. Những nghiệp bất thiện đã gây ra trong nhiều kiếp sống không thể xóa bỏ chỉ bằng một lời nói. Nhưng khi con người nhận ra và thành tâm sám hối, thì con đường chuyển hóa mới thực sự bắt đầu. Đến lúc đó, trong lòng tôi bỗng trở nên sáng tỏ. Tôi hiểu vì sao những khổ đau về thân thể lại đến với mình. Tôi cũng hiểu vì sao con đường tình cảm của tôi luôn có nhiều trắc trở. Tất cả không phải là sự trừng phạt vô nghĩa của số phận, mà là những bài học của nghiệp lực mà linh hồn tôi phải đi qua để trưởng thành. Trong buổi sinh hoạt hôm ấy, Thượng đế đã ban cho tôi một ấn chứng tâm linh. Đó là một trải nghiệm mà tôi khó có thể diễn tả trọn vẹn bằng lời, nhưng khiến tôi cảm nhận sâu sắc rằng có một nguồn tình thương, một sự giáo dục âm thầm từ Đấng Tạo Hóa mà tôi đã tìm kiếm suốt nhiều năm. Thượng đế cũng cho tôi biết rằng trong một kiếp sống xa xưa, tôi từng là một người tu hành tinh tấn. Tuy nhiên, trong quá trình tu tập ấy, tôi vẫn còn mang theo sự ngã mạn vi tế. Chính vì vậy mà con đường giải thoát vẫn chưa trọn vẹn. Và trong kiếp sống này, tôi được dẫn dắt đến với con đường tu học của Hội Huyền Vi Học như một cơ hội để tiếp tục hoàn thành hành trình còn dang dở. Thượng đế nói với tôi một câu mà đến bây giờ tôi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng: “Kiếp này con chuyên tâm tu hành theo con đường của Hội, thì chẳng những từ nay, mà kiếp sau sẽ không còn khổ nữa.” Nghe những lời ấy, trong lòng tôi dâng lên một niềm xúc động khó tả. Tôi cảm thấy biết ơn sâu sắc đối với cô Diệu Huyền và Hội Huyền Vi Học – những người đã giúp tôi mở ra cánh cửa của thế giới tâm linh, giúp tôi hiểu được những điều mà trước đây tôi chỉ có thể mơ hồ suy đoán. Nếu không có cơ duyên gặp được Hội, có lẽ con đường tu hành của tôi vẫn sẽ còn lạc lối giữa vô vàn giáo lý và triết thuyết. Còn hôm nay, tôi biết rằng hành trình tu tập của mình vẫn đang tiếp tục và tôi đã tìm được con đường ánh sáng tâm linh của cuộc đời mình. Tôi đã hiểu vì sao tôi ở đây, và vì sao cuộc đời lại đưa tôi đi qua những thử thách này.
Huyền Giang
Kính thưa Thiêng Liêng, thưa cô Diệu Huyền và tất cả anh chị em trong đại gia đình Hội Huyền Vi Học. Con là VHP hiện nay là một hội viên của Hội Huyền Vi Học.
Hôm nay con rất vinh dự và may mắn được sự cho phép của Cô Diệu Huyền chia sẻ về cuộc đời và bản thân con từ khi con đến hội Huyền Vi Học.
- Con xin phát biểu cảm nghĩ bản thân từ ngày gia nhập Hội Huyền Vi Học đến nay đã hiểu biết những gì? Cảm nhận sự vi diệu của Thiêng Liêng ra sao? Đạt được những gì?
- Bản thân con trước đây là một người phật tử tu theo hiển giáo đã từng có cơ duyên tiếp xúc với rất nhiều các vị sư chủ trì các chùa nhưng vẫn không có cảm nhận rõ ràng về thế giới vô hình. Lúc đó bản thân không thể hiểu và làm sao để hình dung rõ ràng cũng như giải đáp những thắc mắc của bản thân trong cuộc sống đời và đạo.
Rồi cơ hội để tìm hiểu về tâm linh về thế giới vô hình cũng đã đến, khi gặp bạn Tuấn Anh giới thiệu về Hội Huyền Vi Học với những bộ môn bí truyền có thể giải đáp được những thắc mắc mà từ đó đến nay con đi tìm nhưng chưa có lời giải đáp thỏa đáng.
- Vốn dĩ bản thân con muốn tìm hiểu vô hình và cũng mong có cơ duyên được tu tập học hỏi làm đạo nên được giới thiệu gặp được Cô Diệu Huyền " Khai đạo đưa pháp truyền tâm ấn" từ đây cuộc đời con đã bước sang trang mới.
Nhờ có lòng thành tâm mong muốn học hỏi tu tập và dấn thân làm đạo nên cô đã cho tham gia vào lớp học của hội với sự tận tâm dạy dỗ của cô khi có điều gì chưa thông hiểu hay gặp những khó khăn trắc trở cô điều nhẹ nhàng hướng dẫn bằng những lời nói và dẫn chứng cụ thể đi vào trọng tâm của vấn đề giúp con khai sáng hiểu sâu hiểu xa và có cái nhìn bao quát hơn về vấn đề mà bản thân đang nhìn nhận. Nói thật là lúc đầu vào hội con rất dở và nhút nhát sự hiểu biết còn ít lại cố chấp cứng đầu chưa chấp nhận hết những quan điểm của hội như bây giờ. Nhưng qua một số sự việc xảy ra trên bản thân con nên con càng có lòng tin tuyệt đối vào Thiêng Liêng và sự dạy dỗ chỉ bảo của cô Diệu Huyền lấy một số việc thực tế để nói ra đây cho mọi người cùng nhau cảm nhận.
Lần thứ nhất: khi được khai đạo bản thân con đã cảm nhận được sự ấm nóng truyền vào tay, thân thể và tay con bị kéo ra một cách không kiểm soát, sau đó mỗi ngày công phu cầu nguyện (chưa được đánh võ thần lực) lúc cảm nhận thần lực có một luồng năng lượng như sức mạnh vô hình rất ấm áp chạy vào trong cơ thể rồi từ từ nhẹ nhàng làm cho cơ thể con lắc lư chuyển động mà con không hiểu được tại sao mình như vậy cho đến khi kết thúc con mới cảm nhận ủa sao mình không thấy đau ở thắt lưng nữa (trước đó con bị đau thắt lưng đứng lên ngồi xuống rất khó khăn thậm chí khi nằm cũng bị đau nữa mà đi bệnh viện chấn thương chỉnh hình rồi vẫn không hết cứ một thời gian lại tái đi tái lại) . Mọi người biết sao không chỉ hai ngày cầu nguyện bị tình trạng lắc lư này thôi mà bệnh đau thắt lưng đã hết luôn đến tận bây giờ. Mọi người có thấy được sự mầu nhiệm và tình thương của đấng thiêng liêng không ?
Lần thứ hai: Khi Cô cho phép tham gia vào lớp học của hội con rất vui và lo lắng vì công việc ở công ty phải quản lý đặc thù của ngành nghề bảo vệ nên công việc khá bề bộn rất khó khăn sắp xếp thời gian để tham gia học con đã cầu nguyện khấn xin với thiêng liêng với mong muốn được học hỏi về tâm linh và thật sự không ngờ công việc như có ai đó đã sắp đặt sẵn rất thuận lợi vì thế con có thời gian tham gia học mà không bị gián đoạn bởi công việc làm mặc dù trước đó phải bù đầu cổ với công việc con hiểu được tình thương của thiêng liêng chỉ cần bản thân chúng ta thật tâm mong cầu thì sẽ được như ý muốn thật sự là điều không tưởng mọi người có thấy như vậy không ?
Lần thứ ba: con mong muốn vợ con cũng hiểu về đạo và tham gia hội để hai vợ chồng cùng làm đạo cùng tạo công đức lúc mới đầu vợ con đâu có chịu, vợ con là tín đồ phật giáo Hòa hảo nói thế nào cũng không nghe, không chịu, không còn cách nào khác mỗi ngày cầu nguyện con điều khấn xin thiêng liêng để thay đổi tâm tính vợ con và mọi người biết kết quả thế nào không hiện tại vợ con TTKT cũng là một hội viên của Hội Huyền Vi Học giống như lời cô Diệu Huyền đã dạy đồng vợ đồng chồng tát biển đông cùng cạn (con xin bật mí thêm lúc trước hai vợ chồng con hay cãi nhau lắm vì luôn giữ quan điểm của bản thân và ai cũng nóng tính từ khi biết và hiểu tự sửa chữa thay đổi bản thân giờ đây chỉ một ánh mắt nhìn là đã hiểu và gia đình luôn rộn rã tiếng cười) con cảm thấy giống như trong mơ nhưng đó là sự thật đây cũng là điều mà mọi gia đình đều mong muốn con xin cảm ơn đấng thiêng liêng vì tình thương mà ngài đã ban tặng cho gia đình chúng con.
Lần thứ tư: con khởi tâm suy nghĩ sẽ tìm thêm công việc thứ hai để khi lớn tuổi một chút sẽ ngưng công việc hiện tại đang làm dành thêm thời gian làm đạo tạo thêm công đức cho bản thân vậy là chuyện không tưởng đã xảy ra có người gợi ý cho con bỏ một chút vốn ra làm vậy là đã có thêm công việc mới không phải tốn nhiều công sức, thời gian để quản lý. thật sự còn hơn cả bản thân mong muốn mọi người có thấy sự mầu nhiệm không chỉ khởi lên suy nghĩ thôi mà thiêng liêng đã ban cho.
- Rồi cả những điều mong muốn dấn thân làm đạo tạo công đức thì thiêng liêng cũng ban cho cơ hội được cô Diệu Huyền cho phép có được ấn lệnh giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn trắc trở bằng phương pháp" Khai đạo truyền tâm ấn "để mọi người tìm đến đường tu, tìm hiểu và học hỏi về vô hình biết tự tu tâm sửa tánh làm lành lánh dữ còn rất nhiều việc rất mầu nhiệm về tình thương của thiêng liêng đối với con và gia đình con nhưng con xin phép chỉ kể bấy nhiêu thôi vì thời gian có hạn.
- Tất cả mọi người ở đây trong lớp học này dù ít dù nhiều cũng từng cảm nhận được sự Vi Diệu mà Thiêng Liêng ban cho nếu ai muốn cảm nhận thật nhiều tình thương yêu vô bờ bến của Thiêng Liêng đối với những đứa con mà ngài đã chọn thì hãy cố gắng dấn thân tu học, dấn thân làm đạo. từ những việc nhỏ nhất cầu nguyện mỗi ngày đừng nên quên, tự xét bản thân mỗi ngày đã làm gì? cái gì đúng? cái gì sai? tự sám hối và sửa chữa bản thân rồi sẽ cảm nhận và thấy được thiêng liêng khen thưởng cho mình nhiều như thế nào đường đạo hanh thông, đường đời sung túc và hạnh phúc vui vẻ.
Hãy học cách tha thứ buông bỏ và cố gắng dấn thân rồi sẽ đạt được những điều bản thân mình không thể nghĩ tới thật sự không thể dùng lời nói để diễn tả hết sự mầu nhiệm của thiêng liêng.
- Con hi vọng tất cả mọi người ngồi trong lớp học này sẽ đạt được những thành tựu viên mãn nhiều công đức cho bản thân để có được những phần thưởng của thiêng liêng cố gắng lên trước nhỏ sau lớn.
Cuối cùng con xin cảm ơn Thiêng Liêng vì những điều Vi Diệu mà ngài đã ban cho con. Con xin cảm ơn cô Diệu Huyền vì đã tổn hao tâm sức để chúng con từ những người xa lạ gắn kết lại với nhau thành một đại gia đình cũng phát triển Hội Huyền Vi Học và thực hành theo Thiên Ý. Con xin cảm ơn tất cả anh chị em trong đại gia đình Hội Huyền Vi Học đã cố gắng không ngừng nghỉ vì bản thân, vì Hội, vì gia đình, và vì bá tánh khắp nơi trên thế giới có được cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn với mong muốn được về nơi chốn hoà nhập với Đấng Tối Cao thoát khỏi sinh tử luân hồi.
Con xin cảm ơn Ngài đã ban cho tất cả những gì con đang có hiện tại. Con xin hứa tinh tấn Đạo Đời thăng tiến.
Câu chuyện được viết lại sau những ngày tháng đi qua dông bão mà bản thân con đã trải qua trong suốt hơn 30 năm cuộc đời, dù ngắn, có đúng, có sai, có đau khổ, có hạnh phúc… Hi vong câu chuyện của chính con sẽ giúp Cô Chú Anh Chị hội viên vững tin và bước tiếp hành trình nghiên cứu - tu tập - giúp đỡ những hoàn cảnh không may trên con đường hành đạo. Con biết ơn anh Võ Hữu Lợi đã giúp con chạm được Ánh sáng tâm linh, con biết ơn Cô Diệu Huyền đã đưa tay cho con níu lấy, dò dẫm bước tiếp, con biết ơn sự kiên nhẫn của mọi người dành cho con. Xin gửi niệm lành đến tất cả mọi người.
~~~~~~~~~~~~
Văn hóa Châu Á thiên về Phụ hệ - người đàn ông là người quyết định tất cả những vấn đề quan trọng, và cảm xúc của họ cũng sẽ quyết định cảm xúc của tất cả thành viên còn lại, người phụ nữ không có nhiều cơ hội để bày tỏ quan điểm. Gia đình con cũng như vậy, từ nhỏ chỉ biết học thật giỏi lấy thật nhiều học bổng để Ba Mẹ vui lòng. Rồi đến khi vấp ngã chưa một lần thẳng thắn chia sẻ những khó khăn với Ba Mẹ vì con sợ Ba Mẹ sẽ buồn lòng, lo lắng. Mỗi lần như vậy con lại chịu đựng. Ngày qua ngày khi những rắc rối và ưu tư ngày càng nhiều và càng lớn. Con tự hỏi bản thân vì sao lại có mặt ở đây thời điểm này, mỗi lần cố gắng là mỗi lần niềm tin giảm đi. Học hành, công việc , áp lực từ gia đình… Tới đây có lẽ mọi người nghĩ nó chẳng là gì cả nhưng với một người có xu hướng trầm cảm mọi thứ trở nên đặc biệt nghiêm trọng. Những lần hay tin có một ai đó quyết định ra đi mãi mãi, con thầm nghĩ “chắc là họ bế tắc và không có ai bên cạnh…”. Khi có chút nhận thức con thường thầm tâm sự trong lòng với Ông Nội và Bà Ngoại, xin ông bà phù hộ, những lần tưởng không thể cứu vãn con vẫn được ôn bà độ mà không biết giải thích như thế nào.
Khi lập gia đình bản thân con trải qua không ít lần khó khăn với công việc và người phối ngẫu, nó giống như chúng ta sợ hãi ngồi trên tàu lượn siêu tốc mà không biết kết thúc là ở đâu? Có thể về được bến hay không? Tâm cang lộn ngược lộn xuôi ? … Lúc đó tâm niệm “rồi sẽ qua thôi, cố lên, sắp xong rồi” nhưng mà không, mọi sự chỉ mới bắt đầu. 2019 – 2020, mỗi ngày trôi qua là lo lắng 2 năm nhưng con cảm giức như 20 năm, là đau khổ và tuyệt vọng, lúc đó con muốn đặt dấu chấm hết cho hiện tại, chỉ mong những cơn đau này ngừng ngay lập tức. Ba Mẹ chính là động lực để con sống tiếp, trong suốt khoản thời gian này con chỉ lặng lẽ mỉm cười chờ dông bão đi qua.
Năm 2021, Con được anh Lợi kể những câu chuyện về Hội Huyền Vi Học, về cô và mọi người. Đến một ngày bản thân con thật sự gục ngã và không còn niềm tin ở cuộc sống này, con có xin ấn chứng và vấn linh theo lời giới thiệu của anh Võ Hữu Lợi, được nghe lời dạy dỗ từ Thượng đế. Thời gian đầu con được Cô Huyền Diệu nói chuyện, con biết cô rất bận nhưng vẫn dành thời gian cho con, nghe con nói về những khó khăn đang đối mặt, những chuyện mà con không dám kể cho bất kì ai Cô kiên nhẫn lắng nghe. Sau những buổi sinh hoạt con nhận ra những khó khăn là bài học Thượng đế thử thách và không ai giống nhau, mỗi thử thách là cột mốc cho sự phát triển và quá trình này sẽ kéo dài đến cuối cuộc đời. Bây giờ khi tiếp tục đường đời con tự tin hơn vì con cần sửa đổi bản thân, có Thượng đế bên cạnh độ cho con nhắc nhở con làm lành - lánh dữ, Thầy nghiêm khắc nhưng cũng rất bao dung. Bây giờ khi nhìn lại chặng đường đã qua con biết vốn dĩ nó phải như vậy và mọi thứ thuộc về quá khứ, cần trân trọng và sống thật tốt trong thời khắc hiện tại. Nếu như trước đây chính con còn không lo được cho mình thì bây giờ con giúp được nhiều anh chị khác rèn luyện sức khỏe và cuộc sống hạnh phúc thông qua các dự án cộng đồng. Tìm thấy giá trị cuộc sống, tìm thấy giá trị bản thân và hăm hở bước tiếp chặng đường sắp tới con thấy vẫn là chuyến tàu lượn siêu tốc đó nhưng bây giờ con ở tâm thế chủ động, thưởng thức chuyến tàu, con biết đích đến cuộc đời của mình là gì, và qua mỗi dòng xoay Thượng Đế , Cô và anh chị hội viên luôn bên cạnh và hỗ trợ cho con.